Chủ nhật , 17 / 12 / 2017, 1: 45 (GMT+7)
 
 
 
 
 

Con ma áo đỏ

Thứ ba , 28 / 7 / 2009, 5: 7 (GMT+7)
Bảng xếp hạng
Video bàn thắng
Loading...

Chẳng hiểu xuất phát từ đâu, quê tui đợt đó nổi lên tin đồn, có một con ma bận áo đỏ, chuyên rình người ở mấy quãng đường vắng, lôi vô bụi, moi... bộ đồ lòng dứt sống, không cần...nấu cháo!

Một đồn mười, mười đồn trăm, thậm chí có người còn khẳng định đã đọc tin ấy rành rành trên báo, con ma đã tới Tây Ninh, sắp sửa qua Dầu Tiếng! Trước đó một tháng, bà cô từ nước ngoài gửi về tặng tui một cái áo màu... đỏ chét. Cái áo rất đẹp. Tui từng bận nó đi tơn tơn, đầy tự hào trước đám bạn. Nhưng kể từ khi tin đồn về con ma nổi lên, tui hổng dám bận cái áo ra đường nữa. Mất cái áo "vía", tui bèn đổ qua năn nỉ mẹ cho tiền mua một cái khác. Mẹ tui nhất định từ chối, thiên hạ đồn bậy bạ, tin làm gì!

Gia đình tui làm nghề hốt thuốc nam, sau nhà chính còn có gian phụ dùng để chứa thuốc. Mẹ tui hay căng võng ngủ ở đó. Gian nhà bằng gỗ, đã ải mục, tường hở lỗ chỗ. Sẵn tin đồn, tui bỗng nảy ra ý định hù mẹ một phen, biết đâu mẹ tin có ma, cho tui tiền mua áo mới! Trưa ấy, khoác cái áo đỏ lên mình, tui đội một cái nón lá rách te tua, che kín mặt, lần ra sau nhà kho. Thấy mẹ lim rim trên võng, tui ráng đút đầu qua cái lỗ thủng bên hông nhà. Lỗ hơi chật, lại vướng cái nón lá, tui chui hoài mới lọt... ngang cổ. Tạm ổn, tui rú lên: Hù hù! Mẹ tui bật dậy khỏi võng, thét lên! Sẵn có một cây thước trong tầm tay, mẹ tui chụp liền, cứ thế nhè cái nón quất tới tấp, vừa quất vừa la: Ma ma ma!!! Tui chỉ kịp thét lên: Mẹ ơi, con, con mà mẹ! Nhưng vì quá hoảng, mẹ cứ thế quất, cho đến khi cái nón méo hết. Và tui ngất lịm đi.

Tui tỉnh dậy, đầu váng vất, mặt mũi sưng vù. Mẹ tui khóc quá trời khóc vì lỡ tay. Một thời gian sau, ai cũng biết vụ con ma áo đỏ chỉ là tin vịt. Riêng tui bị một phen tơi tả. Qua câu chuyện thiệt 100% của tui, mong các bạn đừng giỡn với "ma" nghe!

HỒNG LỘC (Bình Dương)

(Theo MTO )
Về đầu trang Rss 
Các tin mới
 
Các tin khác